Gió cứ thổi từng cơn

Đem cơn mưa ướt át

Trong nắng chiều phai nhạt

Ta bất giác khóc thầm

 

Ai là người tri âm

Khiến hồn ta cháy bỏng

Một ngày ta trông ngóng

Thấy ai trong áo dài

 

Để rồi đến ngày mai

Ta gọi ai là bạn

Ừ nhỉ, chỉ là bạn

Mà bão tố trong tim

 

Ta chỉ thể lặng im

Trong niềm vui bên ấy

Niềm vui đơn sơ vậy

Giữa khoảnh khắc vĩnh hằng

 

Dẫu cho có muộn màng

Xin ai đừng chối bỏ

Dẫu chỉ là hoa cỏ

Cũng cần đất mở lòng.