Chiều Sài Gòn chợt mưa

Ta nhớ ai đến lạ

Cơn mưa xa xôi quá

Hắt ướt bờ môi cong

 

Đã đành phận long đong

Cũng thèm nơi ấp áp

Dẫu gió mưa bão táp

Chẳng thêm bớt phong sương

 

Ta đi mọi nẻo đường

Mà chẳng về nhà nổi

Nhà ở đâu? Ta hỏi

Tim chợt khóc chợt cười

 

Nhìn hạt mưa rơi rơi

Đọng trong hồn vị mặn

Ta không còn lành lặn

Cũng chẳng còn bình yên

 

Ta cứ nói huyên thuyên

Mà cõi lòng đóng chặt

Nhận ra mình mất mát

Bỗng buông tiếng thở dài

 

Sẽ không còn sớm mai

Sẽ không còn trăng tỏ

Cái chết, ta hiểu rõ

Ghé thăm một chiều mưa