Chiều mưa nghĩ về em

Bỗng nhiên ta rung động

Ta không còn cháy bỏng

Nhưng chẳng mất hồn nhiên

 

Về cuộc tình đầu tiên

Chẳng còn gì để nói

Cô ấy không có tội

Chẳng thể làm gì hơn

 

Với đời, ta mang ơn

Cho cuộc sống ấm áp

Nghĩ về một chốn tạm

Thật dịu êm trong long

 

Nhìn vào đôi mắt trong

Thế là ta chợt hiểu

Tại sao ta thấy thiếu

Thiếu, càng nghĩ càng hay

 

Chìm trong khói thuốc say

Ta tự mình an ủi

Ừ thì đâu đến nỗi

Yêu đơn phương, được thôi

 

Gắn điếu thuốc trên môi

Ta châm lời từ biệt

Trong cơn điên mải miết

Một bóng hình khôn nguôi

 

 

09/05/08