Chẳng phải rằm mà sao

Trăng đêm nay sáng quá

Không say nhưng vẫn hỏi

Vì đời ta hát ca?

 

Ôi lòng người thật lạ

Tình như mộng thoảng qua

Hãy còn đây mùa hạ

Nói với trăng không nhà

 

Khi nghĩ về ai đó

Cũng thổ lộ với trăng

Những nỗi niềm thương nhớ

Bạn hiểu lòng ta chăng?

 

Đường về bước thấp cao

Ôi cơn say trần thế

Trong tâm hồn xanh xao

Một cơn đau nhân thế

 

Ta gieo sự yêu thương

Vào cuộc đời bé nhỏ

Để thấu sự vô thường

Của trầm luân – bể khổ