Ta đi dan díu với nàng thơ,

Bỏ mặc ai đó trong đợi chờ.

Thôi thì đời ta đã trót dại,

Lăn dài nguyệt lệ đẫm cơn mơ.

Một ngày nào đó ta về đấy,

Liệu có còn ai đứng trước sân.

Nhoẻn nụ hàm tiếu xanh vạn đại,

Nghìn trùng xa cách bỗng hóa gần.