Em ngồi nghịch lá vàng
Trong hoàng hôn đỏ thẫm
Anh mang nỗi đa đoan
Ngắm chiều hôm tím sẫm

Ôi chiếc lá cuối cùng
Lìa cành trong nuối tiếc
Nghe từng cánh lá rung
Tìm người chưa quen biết

Anh muốn làm bức thiệp
In chiếc lá vàng kia
Trái tim một lần khép
Sẽ lần nữa chia lìa?

Lá rơi rồi, nắng tắt
Cái chết là vĩnh hằng
Và chỉ trong chớp mắt
Long lanh ánh sao băng

Một lần nữa, tình yêu
Đọa đày anh, khi thấy
Ánh mắt em, anh hiểu
Hoàng hôn là thế đấy.